-
Biển
Các bạn đang doc truyen online hay nhất tại chuyên mục: truyen cuoi vova hay nhat Trong giờ địa lý , thấy Tí ngồi không chú ý bài - C...
-
Xin lỗi, lòng em đã khép
- Tùng, hãy cho em một lý do! - Không chẳng có lý do nào cả, anh chỉ muốn tốt cho em. - Thế nào là tốt cho em, anh để em bơ ...
-
Tứ đại công chúa tài năng và tứ đại công tử lạnh lùng - Chương 12
Nhận chỗ ngồi…… -Hân hạnh chào đón bạn-khi Mai vừa mới đến bàn thì đã có 1 chàng hoàng tử chào đón nồng nhiệt kèm theo là nụ cười rạng ...
-
Thu Phục Tiểu Dã Miêu : Người tình khó bảo - Chương 2
Chương 2 : Cậu Chủ Shin Reng…reng…reng Tiếng chuông bào hiệu giờ giải lao vang lên,tôi nhanh chóng sắp xếp tập vở đứng lên chào cô rồi...
-
Để em về, chồng em đang đợi
Đọc truyện online : "Để em về, chồng em đang đợi" Dung tần ngần đứng trước cửa khách sạn. Cô ngước lên nhìn, trong lòng cuộn...
-
Nhờ anh, tôi đã kiên cường sống
Có lẽ anh sẽ nghĩ tôi gục ngã sau khi anh thú nhận cái sự thật tày đình ấy. Anh nghĩ như vậy là bởi vì tôi vốn yếu đuối khi yêu anh. Là bởi...
-
Không đánh mà khai
Đọc truyện : " Không đánh mà khai " Trên xe lửa, nhân viên soát vé phát hiện một người không có vé. Sau một cuộc cãi vã căn...
-
Ca sĩ hay nhạc sĩ?
Các bạn đang đọc truyen cuoi thoi hien dai tại chuyên mục truyện doc truyen truc tuyen moi nhat Một khán giả quay sang người ngồi bên ...
-
Tứ đại công chúa tài năng và tứ đại công tử lạnh lùng - Chương 8
-Như cũ Brandy Collins –nó -liqueurs.-Mai -Ok 2 chị chờ em chút .-Su ,nhok đg đi vào quầy rượi thì nó gọi lại -Su ….đem vào phòng chị...
-
Dẫu không đi đến cuối con đường
Em phải nói với anh gì đây anh. Nói với anh là giờ anh đang thích một người khác. Nói với anh là em nghĩ đến người đó nhiều hơn anh. Nói v...
Đăng lúc 19:45 bởi Unknown
Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người.
Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.
Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường - chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."
Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: "Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.
Nguồn truyện : đọc truyện mới nhất
***
Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy
ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là
giáo viên cấp I trường làng.Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.
Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường - chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."
Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: "Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu..."
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.
Nguồn truyện : đọc truyện mới nhất
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục